|
Nguyễn Đình Sài Tôi cài Mai Trắng đượm hồn núi sông *** |
|
Đời nhân thế vô thường
cõi tạm
Mùa Vu Lan mây xám đầy
trời
Mẹ ơi mười tám năm rồi
Mà lòng con vẫn ngậm ngùi
như xưa
Nhớ từ thuở ấu thơ vụng dại Mẹ nuôi con dưới mái
tranh nghèo
Quê hương khói lửa tiêu
điều
Cha còn lánh nạn nương
theo dòng đời
Con khôn lớn giữa thời chinh chiến Mộng giang hồ hoa biển
tang bồng
Mỗi năm cài một đóa
hồng
Mùa Vu Lan đến nhớ Lòng
Mẹ hơn
Con nào biết non sông đột biến Nạn Cờ Hồng cuộc chiến
tương tàn
Máu tràn nhuộm đỏ giang
san
Bước chân phiêu bạt dặm
ngàn xa quê
Từ đất khách vọng về thôn cũ Lòng bâng khuâng thương
nhớ Mẹ hiền
Thoắt đà mười một năm
liền
Bỗng nghe tin dữ từ miền
quê xưa
Mẹ nằm xuống khi vừa bảy chục Đời gian truân khổ cực
trăm chiều
Vẫn đầy hy vọng tin yêu
Đợi con của Mẹ một chiều về thăm |
Khóc thương Mẹ con thầm
đau khổ
Vu Lan về lại nhớ vô
vàn
Nhớ từ ánh mắt nếp
nhăn
Nhớ lời dạy dỗ, khuyên
răn bao lần:
"Con khôn lớn làm dân nước Việt Đời sĩ phu phải biết
hiếu trung
Biết cân đo chữ tư,
công
Hiếu cho gia đạo, trung
cùng quốc gia
Khi quốc biến đạo nhà xem nhẹ Đời thanh niên tuổi
trẻ tòng chinh
Hết lòng tận sức quên
mình
Mới mong đạt được
thanh bình cho quê"
Lời Mẹ dạy không hề xao lãng Vu Lan này mười tám mùa
qua
Tim con hiện đóa quốc
hoa
Màu Mai tuyết trắng chói
lòa trời xanh
Thời trai tráng tung hoành sông biển Buổi trung niên quyền biến
lược thao
Tuổi già kinh nghiệm càng
cao
Công dân nghĩa vụ thuở
nào chưa nguôi
Đóa mai trắng giữa trời xanh thẩm Màu Quốc Hoa tươi thắm
ngập lòng
Mừng em gắn nụ hồng
son
Tôi cài Mai Trắng đượm hồn núi sông |
|
[Vu Lan Bồn 2004] |