Kính gửi đến quý vị trưởng thượng và quý anh chị con cóc cuối tuần.Dẫn:
Trích điện thư của một cựu học sinh IB VT-NT, NK 63-64:
"...
Lê Đình H là một người bạn rất tốt. Có lần mình đến nhà H, làm hỏng một món đồ. H tỉnh bơ, không phàn nàn gì cả. Sau
này H chết trong trại tù, Cộng sản không cho gia đình H biết; gia đình H vẫn tiếp tục gởi thư, gởi quà trong thư ... trong
một thời gian rất dài. Mãi lâu sau gia đình H mới biết được điều đó... và giận dữ gởi thư về tâm sự với một người thân ở
Saigon... Cũng may mà người nhận không bị tai bay vạ gió. Người này cũng như gia đình H hiện ở đâu đó trên đất Mỹ.
..."
Xin một giây để tưởng niệm Lê Đình H, một người bạn chưa hề gặp mặt.


Cóc cuối tuần:Thăm con


Con tàu xuyên Việt,
Nhọc mệt rú từng cơn,
Len lỏi dọc Trường Sơn,
Chở nhung nhớ tủi hờn ra đất Bắc.
Toa xe bẩn, hơi người bay nồng nặc,
Mẹ co ro, tay ôm chặt gói đồ,
Da sạm màu nhăn nhúm tựa cau khô,
Từng nếp gấp lệch xô đan nét mặt.
Đêm đậm đặc, đốm đèn vàng hiu hắt,
Nheo nhóc đoàn người trẩy Bắc thăm nuôi,
Nỗi buồn đau đè nặng trễ bờ môi,
Thân lạnh cóng, lòng bồi hồi tê dại.
x
x x
Mẹ bùi ngùi nhớ lại,
Ngày chiến bại năm xưa,
Lặng nhìn con ủ rũ xác xơ,
Cùng đồng đội, lơ ngơ đi "cải tạo".
Kẻ chiến thắng vẽ vời lên nợ máu,
Để trả thù cho tàn bạo, dã man,
Những người dân, người lính của miền Nam,
Đã cản trở bước xâm lăng của chúng.
Trải mấy mùa trăng rụng,
Mẹ ngày ngày tựa cổng trông mây.
Hai năm trường vò võ mới hay,
Con đang sống đọa đày trên đất Bắc.
Từ đó, tin thư về lác đác,
Vài hàng rời rạc, nét chữ vẹo xiêu.
Con tuy chẳng dám viết chi nhiều,
Mẹ cũng hiểu những điều con muốn nói.