Kính gửi tới quý vị trưởng thượng và quý anh chị
con cóc cuối tuần mới ra lò.
Dạo:
Tuổi đời nhuộm tóc
trắng phau,
Góc trời phiêu bạt,
nhìn nhau nghẹn ngào.
Cóc cuối tuần:
Bốn Mươi Năm
(Tặng nhóm IB,
San José 1-5-04)
Bốn mươi năm cách biệt,
Quê người lếch thếch
tìm nhau.
Mái đầu một nửa đã
trắng phau,
Còn vương vấn, chưa
phai màu kỷ niệm.
Trong ký ức bỗng chập
chùng ẩn hiện,
Bóng thùy dương, con
sóng biển ngày qua,
Nắng sân trường, tà
áo trắng thướt tha,
Cùng mộng mị ngọc
ngà thời mới lớn.
x
x x
Ngày xưa đó, Nha trang
hồng nắng sớm,
Tuổi học trò chưa thoáng
gợn bùn nhơ,
Đường Phan Năm, cây
thỏ thẻ lời thơ,
Cổng Võ Tánh, ai thẫn
thờ mắt đỏ.
Giờ tan lớp, mắt vời
trông gót nhỏ,
Lòng bồi hồi theo lá
đổ chiều không,
Chân vật vờ đưa tiễn
bước đồng song,
Thoảng trong gió, tiếng
tơ chùng ngân nhẹ.
Khu vườn tưổi trẻ,
Tháng ngày lặng lẽ
trôi qua .
Bướm si tình lén trộm
ngắm nhìn hoa,
Hoa e thẹn, nhạt nhòa
ôm nắng gắt.
Những thiếu nữ, hành
lang dài cúi mặt,
Gặp bạn trai như thấy
giặc Tàu Ô.
Trai từng bầy, dạn
dĩ nói bô bô,
Riêng chạm mặt, lưỡi
cơ hồ ríu lại.
Năm Đệ Nhất, năm cuối
thời thơ dại,
Lòng bùi ngùi thêm khắc
khoải lo âu.
Ngày mai đây, chân tong
tả lối sầu,
Biết còn có dịp cùng
nhau tái ngộ .
Cánh chim non rời tổ,
Sẽ lênh đênh trong gian
khổ cuộc đời,
Biết có còn được
giây phút thảnh thơi,
Để tưởng nhớ đến
khung trời ngà ngọc .
Rồi tan tác, vạn nẻo đuờng ngang dọc,
Đứa quân trường, đứa đại học tìm vui,
Đứa chẳng may ba tấc đất dập vùi,
Đứa gạt lệ theo người xuôi bến lạ.
Tuổi đôi mươi hối hả,
Bước vào đời với tất cả hành trang,
Chỉ chất đầy bằng mộng ước dở dang,
Chân cao thấp lối Thiên đàng khổ lụy.
x
x x
Thấp thoáng hơn phần ba thế kỷ,
Đứa Úc châu, đứa Mỹ, đứa trời Âu,
Theo tiếng gọi đàn, tất tả tìm nhau,
Cùng ôn lại thuở đầu đời thơ dại.
Những nét mặt đã ông bà nội ngoại,
Vẫn rưng rưng khi nhìn lại bạn xưa,
Xót xa thương cho ngày tháng thoi đưa,
Chuỗi hoài niệm bơ vơ tràn ánh mắt.
Bốn mươi năm, kẻ còn kẻ mất,
Tìm đến nhau trên mảnh đất tạm dung,
Trăm nhớ thương, nói mấy cũng khôn cùng,
Hồn lạc lối trong mảnh rừng xưa cũ.
Những câu nói bao năm trường ấp ủ,
Trong một hôm sao đủ để giãi bày.
Lặng nhìn nhau mà khoé mắt cay cay,
Chỉ sợ phút chia tay thành mãi mãi.
Hơn nửa đời gặp lại,
Nghe tim mình vẫn vụng dại ngu ngơ.
Và đáy mắt người xưa,
Vẫn thăm thẳm như chiều mưa bãi vắng.
Trời quá khứ vẫn xanh xanh màu nắng,
Tuổi học trò ngỡ chết lặng năm nao,
Vẫn trở về trong nỗi nhớ xôn xao,
Cho kỷ niệm cũ tuôn trào vội vã.
Chưa gặp lại, luống bồn chồn rộn rã,
Gặp rồi xa,thêm xót dạ đau lòng.
Thoáng ngày vui như bóng ngựa qua song,
Trong hội ngộ đã lồng câu ly biệt.
x
x x
Hè phố lạ, tiếng giã từ thê thiết,
Mắt mờ dần, còn biết nói gì đây.
Luyến lưu nhau rồi cũng phải chia tay,
Để lặp lại chuỗi ngày dài mong đợi.
Lòng thổn thức hẹn gặp nhau lần tới,
Chưa cạn lời, lệ đã muối bờ môi,
Ngậm ngùi cho ngày tái ngộ xa xôi,
Lối thiên cổ, biết ai người lỗi hẹn.
Trần văn Lương
Cali, 5/2004 |